Đôi khi không có gì giá trị hơn một lời khuyên đúng lúc. Đặc biệt khi đó là lời khuyên của một chuyên gia hoặc một người từng trải qua những vấn đề đó. Mặc dù ngay cả những chuyên gia hay những người từng trải đôi khi cũng phạm sai lầm.
Nếu nói đến tình yêu và các mối quan hệ, nên nghe ai đây, có nên tin tưởng vào ý kiến của bạn bè và người thân? Người ta thường nói rằng người ngoài cuộc nhìn mọi việc rõ ràng, tỉnh táo và khách quan hơn.
Khi tôi lên năm, mẹ tôi không thích cô bạn gái hàng xóm Alenka của tôi. Nhưng hồi đó bà chỉ đơn giản là cấm tôi chơi với cô, mà không đưa ra một lời giải thích. Tôi không hiểu tại sao, chỉ thấy Alenka là một cô gái thật đặc biệt. Cô có thể cướp đồ chơi ngay của cả những đứa lớn tuổi hơn, chẳng hề sợ ai. Tôi thích Alenka và bực bội mẹ tôi. Dù cướp đồ chơi của tôi nhưng Alenka đã dạy tôi nhiều từ tiếng Anh và những từ thú vị khác mà khi có bố mẹ tôi không được phép nói. Nhưng chỉ có mẹ tôi, một người ngoài, là nhìn thấy Alenka thế nào.
Mong muốn nghe và khả năng biết nghe
Năm 14 tuối, tôi đã kết bạn, không chỉ theo nghĩa đen của từ. Tôi quen Artem. Anh ta là ngôi sao, chơi guitar, mặc những chiếc quần hàng hiệu và rất phong cách. Cha mẹ không thích anh ta, nhưng họ đã không thể cấm đoán vì họ sợ sự nổi loạn khủng khiếp của tuổi thiếu niên, vì vậy họ đã phải giải thích cho tôi tại sao họ không thích. Nhưng ngoài cái điều "cha mẹ biết rõ hơn" thì họ chẳng có gì hay ho hơn để nói. Còn bạn bè thì có vẻ hiểu biết hơn.
"Nó sẽ chơi đùa rồi bỏ cậu" - Họ tuyên bố với tôi. "Cậu không thấy nó là một tên vô lại à? Khi không có cậu, nó không rời mắt khỏi Alinka ". Tôi không thấy điều đó. Tôi không biết có chuyện gì giữa anh ta và Alinka, nhưng điều gì khiến các bạn gái của tôi nói thế - họ quan tâm đến tôi hay chỉ là sự ghen tỵ của phụ nữ, tôi càng không biết. Nhưng chính tôi đã bỏ Artem. Và không phải vì Alinka. Chỉ vì tôi lại dành tình cảm cho Eugene. Tôi và anh ấy phóng xe máy vèo vèo từ sân nhà này sang nhà khác, đuổi bọn chim bồ câu và những bà già chạy tán loạn, quay cuồng trên sàn nhảy disco, làm đủ trò ngu ngốc khác, mà nếu không có chúng cuộc sống dường như không phải là cuộc sống. Đặc biệt là khi bạn 16 tuổi. Tất cả mọi người đều kinh hoàng vì Eugene. Tất cả đều hét lên: "Bỏ thằng đó ngay!". Và tôi thì không cần câu trả lời cho câu hỏi "tại sao". Tôi thấy tất cả, hiểu tất cả, nhưng không thể làm gì khác với chính bản thân mình.
Sau đó đến những chàng trai khác, và những người đàn ông khác. Họ khác nhau. Một số người nào đó chỉ là một đoạn ngắn trong cuộc sống của tôi, một người khác có thể là cả một chương. Ai đó đã bỏ tôi, hay chính tôi bỏ họ. Nhưng cả những đoạn ngắn lẫn các chương đều được kèm theo một danh sách các ý kiến từ bạn bè, người thân và thậm chí cả người xa lạ với tôi. Ví dụ: Một lần, khi tôi còn đang yêu một chàng trai tên là Slava. Tình yêu đó không chỉ là một đoạn, một chương mà là cả một thiên tình sử. Một lần, chúng tôi cùng ăn tối trong một quán lãng mạn Sau đó, chúng tôi cãi nhau không lãng mạn chút nào (điều này cũng thường xuyên xảy ra) Slava ném tiền lên bàn ăn và bỏ đi.
Tôi ngồi lại một mình và bắt đầu khóc. Ngay khi đó, một cô hầu bàn xa lạ đột nhiên ngồi xuống, nghiêng về phía tôi và thì thầm: "Cô gái! Hãy bỏ anh ta đi! Ngày hôm qua anh ta đến đây với một người phụ nữ khác, và cách đây một tháng là cô gái khác nữa ". "Có thể đó là đồng nghiệp của anh ấy?" – Tôi nói qua dòng nước mắt. "Aha! – cô gái cười - Đồng nghiệp! Như thế thì chắc tôi là con ngốc hay sao? ". Không, cô ta không phải là một con ngốc. Và điều ấy có nghĩa là... tôi ngốc.
Thỉnh thoảng chúng ta muốn được làm con ngốc, chúng ta muốn được điếc, mù, muốn bản thân mình... bị lừa. Những lời khuyên có giúp ích gì được hay không? Đôi khi có, đôi khi không. Nhưng lắng nghe chúng thì luôn luôn cần thiết. Trong tình yêu với Slava, tôi đã không nghe bạn bè và cha mẹ, nhưng tôi nghe cô hầu bàn xa lạ. Chiếc khăn che mắt tôi được tháo bỏ. Và vấn đề không phải ở người phụ nữ khác. Mà ở chỗ ngoài sự đau khổ, Slava chẳng mang điều gì đến cho tôi. Thế thì vì sao tôi lại phải níu chặt lấy anh ta và khóc điên dại khi anh ta gác máy?
Tìm những lời khuyên tốt ở đâu?
Câu chuyện này xảy ra chuyện với Slava. Có một người đàn ông khác bắt đầu tán tỉnh tôi. Anh ta đẹp trai, rắn rỏi, và có vẻ rất… cổ điển. Anh ta đến lúc bình minh với một bó hoa hồng. Những món trang sức và cảnh hoàng hôn lãng mạn trên tàu. Còn chính anh thì thật tuyệt vời, đàng hoàng, vững vàng và hiểu biết giá trị của hành động và lời nói. Tôi thờ ơ trước mọi sự tán tỉnh. Chẳng có phản ứng hóa học nào xảy ra trong cơ thể. Trái tim im lặng. Nhưng bạn bè trút đầy lên tôi những lời khen. "Người đàn ông tuyệt vời làm sao", "Túm lấy trong khi anh ta chưa chạy mất", "Hãy nhìn cách anh ấy yêu cô! Anh ta có thể rời non lấp bể vì cô"," Đừng bỏ lỡ cơ hội này! ". Những lời hót líu lo ấy nhiều đến nỗi lần đầu tiên tôi quyết định lắng nghe chúng mà không quan tâm đến cảm giác bên trong của mình. "Cuối cùng, thì cũng yêu một cách đúng đắn. Quan trọng đó là một người tốt! Đâu còn là trẻ con đâu mà không hiểu "- một người bà con lớn tuổi của tôi nói. Tôi thu xếp đồ đạc và chuyển đến ở với anh ta. Nhưng sau ba tháng tôi chạy trở về nhà mình, trong đêm, trên một xe taxi với rất ít đồ đạc và lời nguyền rủa sau lưng. Vấn đề không phải anh không là một người tốt. Cũng không phải là anh ta đã có một người vợ - một con nghiện rượu và bài bạc. Mà do bạn không thể ra lệnh cho trái tim mình. Chẳng có lời khuyên nào có thể bắt trái tim bạn yêu một ai đó dù ngắn hay dài.
Những lời khuyên cũng không thể buộc bạn ngừng yêu. Nhưng nó có thể giúp bạn đưa ra quyết định. Đôi khi tình yêu chỉ là một cơn nghiện hủy diệt và là con đường không dẫn tới đâu cả. Câu hỏi đặt ra: Đó có phải tình yêu? Một người bạn của tôi là Lida đã có đến chín năm hẹn hò với một người đàn ông có vợ. Cô ấy đau khổ. Và biết rất rõ rằng sẽ không có gì thay đổi. Đã có đến chín năm bình yên với anh ta thì mọi chuyện sẽ cứ thế tiếp diễn. Có những lúc Lida nhận ra đó không phải là tình yêu, nó chỉ là sự yếu đuối mà thôi, yếu đuối sợ thay đổi, sợ phá vỡ những gì đang có. Cô ta dần quen với nỗi đau khổ chán chường ấy đến mức không nghĩ ra cách cắt đứt nó. Cô nhận ra rằng cô không bao giờ tự mình bứt ra khỏi sự bế tắc mà cô tự bước vào này. Khi đó, cô yêu cầu người bạn của mình đề ra "kế hoạch phục hồi bản thân", giống như dành cho một con nghiện quyết định chạy chữa cho mình. Nói: "Bỏ hắn ta đi!" có vẻ thật dễ dàng. Nhưng làm thế nào để bỏ, nếu bạn không có đủ ý chí hay sự mong muốn, mà chỉ có nhận thức rằng đó là điều cần thiết. Cần phải bỏ. Sau đó kế hoạch đã được lập ra. Cho cả một năm. Mục tiêu đầu tiên: "Xóa tất cả các địa chỉ liên lạc" và Lida xóa số điện thoại, email và skype – vừa khóc vừa làm. Cô thậm chí đã phải loại bỏ địa chỉ liên lạc của mình trong mạng xã hội, để anh ta không thể liên lạc với cô. Và cố gắng kiềm chế. Anh ta đã cố gắng tìm kiếm. Nhưng kết quả là kế hoạch vẫn được thực hiện đầy đủ, trong đó có cả "kỳ nghỉ ngắn hạn và kỳ nghỉ lãng mạn", Lida trở lại các trang mạng xã hội và trong mắt mọi người, điều ấy có được là nhờ một lời khuyên đúng lúc và đúng đắn.
Vậy thì nên lắng nghe hay không nghe những lời khuyên? Lời khuyên – đó là điều tốt. Quan trọng là nghe những gì cần thiết trong lời khuyên đó. Đặc biệt, các chuyên gia tư vấn ngày nay nhiều hơn cả chính những lời khuyên. Người ta dạy cho con ngườikỹ năng sống qua các talk show, các cuốn sách thông minh và trong cả những bài báo ngắn. Cộng thêm vào đó là gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, và hàng chục người biết bạn. Để nghe được gì đó trong sự "hỗn loạn âm thanh" đó, điều cần thiết và trước hết là bạn phải phân biệt rõ ai đưa ra lời khuyên và cho mục đích gì. Điều gì đang hướng dẫn người khuyên bạn - kinh nghiệm, sự quan tâm, hoặc một động cơ ích kỷ nào đó của riêng họ?
Thứ hai, cần phải hiểu và chấp nhận tình trạng không phải là những gì "Tôi muốn thấy ", mà là những gì thực sự như thế. Như người ta nói, sự kiện, sự kiện, và chỉ sự kiện. Thứ ba, không nên quên việc thay đổi tình trạng, cảm xúc và ham muốn của mình. Trên cơ sở này, bạn có thể đưa ra quyết định độc lập, không phụ thuộc hẳn vào sự giúp đỡ và lời khuyên nào. Khi đó, bất cứ quyết định nào, " yêu hay không yêu", "tồn tại hay không tồn tại", "cho hay nhận"... sẽ chính xác hơn. Bởi vì đó là quyết định của bạn.
(Theo lady.mail.ru)
